The Rainbow Troops - Andrea Hirata
Khi việc ước mơ cũng cần rất nhiều sự dũng cảm
Đối với những đứa trẻ thuộc tầng lớp nghèo khó tại đảo Belitong, việc biết đọc chữ vốn chưa bao giờ là mặc định, mà là sự đấu tranh và đánh đổi cho tương lai bản thân. Dẫu ai cũng biết trẻ em nào sinh ra trên đời cũng có quyền đi học, nhưng lại có bao nhiêu người lớn - “những kẻ ngu dốt mà cứ làm ra vẻ thông minh” muốn tước đi cái quyền cơ bản này của những đứa trẻ tại trường Muahammadiyah. Để rồi đến việc ước mơ cũng đã là một điều xa xỉ đối với các chiến binh Cầu Vồng…
Cũng giống như quyển Cây Cam Ngọt Của Tôi, Chiến Binh Cầu Vồng là câu chuyện về tuổi thơ của chính tác giả. Andrea Hirata đã “quay ngược thời gian” về những năm 1980, khi ông chỉ là cậu nhóc 6-7 tuổi được cha dẫn đến trường Muahammadiyah lần đầu tiên. Mỗi đứa trẻ tại đây đều mang theo nỗi niềm và hoài bão riêng được kể lại chi tiết dưới góc nhìn của người bạn cùng lớp lúc đấy - là tác giả của quyển sách. Có lẽ điều đặc biệt nhất mà Hirata muốn cho độc giả mọi nơi thấy là hình ảnh đầy xúc động về thầy Harfan và cô giáo Mus vẫn còn lưu giữ qua từng con chữ trong Chiến Binh Cầu Vồng. Bởi có lẽ như chính Hirata đã từng viết, hai người họ là hiện thân của mục đích giáo dục trong lẽ tự nhiên nhất. Họ đã thắp sáng nên nghị lực thay đổi hoàn cảnh của 10 đứa trẻ tại ngôi trường đơn sơ này mặc cho bao khó khăn vây quanh chúng.
Điều đau lòng hơn cả là nơi có các em học sinh phải vất vả đạp xe hàng chục km, đội mưa, vượt qua sông cá sấu để đến lớp cũng là nơi được mệnh danh là hòn đảo nhỏ giàu nhất - Belitong. Thật cay nghiệt thay khi không phải cái nghèo là thứ cản trở lớn nhất đến quyền được học của những đứa trẻ này, mà là sự thờ ơ và ích kỷ của tầng lớp giàu có. Dẫu biết hầu hết mọi thứ trong xã hội đều bị trói buộc bởi đồng tiền, thật đắng cay khi nhận ra rằng giáo dục không phải là ngoại lệ.
Sự phân biệt giàu nghèo không những được thể hiện qua sự đối lập giữa trường PN và trường Muahammadiyah, mà còn qua những mẩu tin về tình hình kinh tế, sự sụp đổ của chế độ trị quyền, và lỗ hổng trong chính trị của Indonesia thời đó. Thậm chí, khi tác giả luồn những câu chuyện về tâm linh và cả ma quỉ, điều đó cũng cho thấy một phần nào về văn hóa cổ xưa và khó thay đổi của nhiều thế hệ cư dân tại Belitong. Tưởng chừng như những vấn đề to tác giữa người lớn này chỉ để cho thấy bối cảnh của quyển sách, chúng còn là yếu tố quyết định liệu Lintang, Mahar, Ikai, hay Sahara có được tiếp tục đến trường hay không.
“Thầy Harfan và cô Mus nghèo khổ đã mang đến cho tôi tuổi thơ đẹp nhất, tình bạn đẹp nhất, và tâm hồn phong phú, một thứ gì đó vô giá, thậm chí còn có giá trị hơn những khao khát mơ ước. Có thể tôi lầm, nhưng theo ý tôi, đây thật sự là hơi thở của giáo dục và linh hồn của một chốn được gọi là trường học.” - Andrea Hirata